Minh Anh - 11:10 - 31/07/2017
 
Tamnhin.net.vn Theo Thứ trưởng Vương Duy Biên, Hà Nội đang thiếu các hoạt động nghệ thuật đường phố lành mạnh, văn minh và đáng xem, vì thế nên có những hoạt động âm nhạc đường phố, nhất là phố đi bộ.

Không phải ngẫu nhiên Châu Âu được mệnh danh là cái nôi của văn minh loài người. 

Văn hóa Châu Âu phát triển rất sớm và trở thành tâm điểm của nền văn minh nhân loại với gần 15.000 viện bảo tàng, xem như sợi dây liên kết giữa quá khứ với hiện tại,khẳng định danh tiếng,niềm tự hào trong văn hóa mỗi quốc gia.

F3C5926F-D8BA-483D-B73B-842735F31E47-746-0000014D4DCEEAC4

Cháu bé 15 tuổi đang biểu diễn trên phố đi bộ. Ảnh: FBNV 

Đến bất cứ nơi nào ở Châu Âu bạn như lạc bước phiêu bồng trong những không gian đầy ắp âm nhạc. Âm nhạc có mặt ở khắp mọi nơi, trên khắp các đường phố từ các Quảng trường trung tâm thành phố, đến các bến tàu điện ngầm, công viên hoặc trong quán ăn, dọc đường đi… 

Nghệ sĩ đường phố, họ là ai?

Nghệ sĩ đường phố, họ là những tài tử coi âm nhạc là lẽ sống của cuộc đời. Có những người là nghệ sĩ tên tuổi, họ chơi nhạc ngoài đường phố như một cách để họ cộng cảm, trải nghiệm cuộc đời để nạp thêm năng lượng sáng tạo. Song, chủ yếu các nghệ sĩ đường phố là những người ít được biết tới, họ bình dị, khiêm nhường và coi âm nhạc là nguồn sống, như lẽ sống không thể thiếu và vì thế họ có thể chơi nhạc bất kể ngày hay đêm, mưa hay nắng. 

Với những bản nhạc từ êm dịu tới rộn ràng, từ du dương đến sôi động, những dòng thanh âm ấy như muốn níu giữ chân khách bộ hành. Chính âm nhạc đã tạo ra một nét đẹp trong văn hóa không thể thiếu trên mỗi đường phố ở Châu Âu.

Clip: Biểu diễn âm nhạc đường phố ở châu Âu:

Lần đầu tiên đặt chân đến Châu Âu, tôi không bị choáng ngợp bởi vẻ đẹp cổ kính hay tráng lệ hay lãng mạn của các thành phố, mà gần như bị mê hoặc bởi những âm thanh đường phố.

Bất cứ một con đường, góc phố, trước quảng trường trung tâm hay công viên, bạn đều dễ đang bắt gặp những nghệ sĩ đường phố thực thụ. Nào là nhạc cổ điển, thính phòng, nào là rock, jazz hay những nghệ sĩ thổi sáo, chơi trống, guitar rồi cả những dàn nhạc nước, nhạc cụ tự chế...

Liên quan đến cháu bé chơi đàn ở Hồ Hoàn Kiếm, ông Vương Duy Biên cho rằng:

Luật Nghệ thuật biểu diễn cũng không quy định hình thức biểu diễn như thế phải có giấy phép mới được biểu diễn. Bởi vậy, đòi hỏi những người làm lĩnh vực an ninh trật tự phải biết phân biệt giữa biểu diễn âm nhạc đường phố với biểu diễn vì mục đích thương mại, cái gì cho phép, cái gì nên khuyến khích và cái gì không khuyến khích. Nếu những hoạt động biểu diễn đường phố gây ầm ỹ, gây mất mỹ quan đô thị thì mới phải cần nhắc nhở. Còn nếu những hoạt động biểu diễn văn minh, tạo ra sự hứng thú cho người xem thì cần phải khuyến khích. Mình nên động viên một đứa trẻ dám ra nơi công cộng biểu diễn âm nhạc để phục vụ mọi người.

Bản thân tôi, ra nước ngoài, gặp các bạn trẻ hăng say biểu diễn tôi cũng luôn tán thưởng.

Đủ các hình thái biểu diễn, nhiều lắm khó có thể kể hết. Họ chơi một cách say sưa như quên đi mọi thứ xung quanh chỉ để tâm hồn phiêu cùng âm nhạc.

Và điều quan trọng là dường như mỗi góc như vậy, dù cá nhân hay nhóm nhạc thì họ cũng mở âm lượng của bộ tăng âm sao cho vừa đủ để phục vụ du khách yêu quý dòng nhạc của mình ngay chính nơi đó mà không làm ảnh hưởng đến những nhóm nhạc xung quanh cũng như sự cảm thụ âm nhạc của người thưởng thức. 

Tôi đã lặng người đứng trong trời mưa phùn, dưới cái lạnh âm 20 độ C ngay chân cầu tình ở Thủ đô Praha trong đêm khuya chỉ vì tiếng đàn Violin của người thiếu phụ quá da diết. Tiếng đàn như hờn giận, ai oán với những cung bậc " hỷ nộ ái ố của cuộc đời. Thanh âm ấy toát lên những khát khao cháy bỏng của tình yêu thương, của khát vọng sống và sau cùng nó lại mang đến cho người nghe một sự " vô thường" giữa chốn phồn hoa. Nó khiến lòng tôi cảm thấy ấm lại sau những giờ khắc bận rộn với công việc, những khắc khoải của nỗi nhớ nhà da diết khi phải sống xa quê hương nơi xứ lạ.

Những thanh âm ấy khiến tôi thấy tâm mình tĩnh tại, bình yên và tôi thêm hiểu vì sao những nghệ sĩ đường phố họ có thể quên mình để dâng hiến bởi" nghệ thuật vị nhân sinh".

Nhìn người lại ngẫm đến ta

Nếu như tôi đã từng bị âm nhạc đường phố và nền văn minh Châu Âu mê hoặc thì tôi cũng tự hào lắm khi khoe với bạn bè quốc tế những nơi mà tôi có dịp đặt chân đến về truyền thống văn hoá của người Việt Nam. Tôi tự hào với về dày lịch sử và cả một kho tàng những giá trị của di sản văn hoá vật thể và phi vật thể mà trong đó 12 di sản của Việt Nam được Unesco vinh danh là di sản văn hoá đại diện của nhân loại. Để hội nhập và phát triển đất nước, những năm gần đây, âm nhạc đường phố ngày một nở rộ. 

Nếu như ngày xưa thủ đô Hà Nội chỉ có Dàn nhạc kèn Hội Nhạc sĩ VIệt Nam thường tổ chức biểu diễn ở Nhà kèn, khu vực Hồ Hoàn Kiếm, thì mấy năm gần đây, chuỗi chương trình hoà nhạc Luala concert mà nghệ sĩ Violin Bùi Công Duy khởi xướng, đã làm nở rộ hoạt động âm nhạc đường phố diễn ra ở các thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng, Hội An, Thành phố Hồ Chí Minh... ngoài những nhóm nhạc nhỏ, thì Dàn nhạc Giao hưởng quốc gia Việt Nam, Dàn nhạc Học viện Âm nhạc quốc gia, Nhà hát giao hưởng nhạc vũ kịch Thành phố Hồ Chí Minh không chỉ biểu diễn phục vụ công chúng ở Quảng trường, trước cửa Nhà thờ lớn mà còn có sự góp mặt của nhiều nghệ sĩ và cả những chỉ huy người nước ngoài tham dự. 

Clip: Biểu diễn âm nhạc trên đường phố Hà Nội:

Chuyện sẽ chẳng có gì và ký ức của tôi sẽ thật tuyệt vời khi nghĩ về sự hội nhập của người Việt trong dòng chảy của văn hoá và văn minh nhân loại. Song tôi đã "sock phản vệ" khi hay tin một nghệ sĩ "nhí" phải rơi nước mắt khi người ta nỡ cắt ngang dòng suy tưởng, mạch cảm xúc của em cũng như những người thưởng lãm bằng việc không cho em chơi nhạc vì chưa có giấy phép.

Cái sự đúng, sai, được phép hay không được phép chơi đàn ở đây tôi chưa bàn tới, mà chỉ muốn nói ở góc độ ứng xử văn hoá của người lớn.

Nếu không coi câu bé ấy là nghệ sĩ thì cũng không ai có quyền được ứng xử với cậu ấy bé bằng những từ được hay không được trong lúc cậu ấy đang chơi đàn. 

Việc ai đó đang diễn thuyết bị người khác chặn lại dù bằng hình thức nào cũng đều là hành động "khiếm nhã" huống hồ cậu bé đang rất say sưa thả hồn vào dòng thanh âm, truyền cảm hứng tới những người đang chăm chú nghe cậu ấy chơi đàn mà nghe được mệnh lệnh dừng lại thì đó là một hành động không thể chấp nhận. 

Liệu một đứa trẻ 15, với cây đàn trên tay, cậu ấy có thể làm phương hại đến ai?

Tại sao người ta có thể đang tâm làm một đứa trẻ phải rơi lệ chỉ vì tình yêu của em với âm nhạc và em muốn được truyền tải tiếng nói của tâm hồn, tình cảm của mình đến mọi người. Và không rơi lệ sao được khi em đã cùng cây vĩ cầm" vật bất ly thân" có mặt trên những đường phố ở một vài quốc gia khi em cùng gia đình đặt chân đến.

Trộm nghĩ, với cây đàn Violin, không dùng âm thanh khuếch đại thì cậu bé ấy sẽ gây náo loạn tuyến phố ấy bằng cách nào? mà để lực lượng giữ gìn an ninh trật tự phải nhắc nhở? Còn nếu nói không có giấy phép không được biểu diễn thì xin thưa lực lượng làm nhiệm vụ giữ gìn an ninh trật tự rằng những người bán hàng rong vẫn hàng ngày đẩy xe khắp phố phường phát loa hát "ầm ĩ" và bán hàng rong thường xuyên ở khu vực bờ hồ thì có được phép hay không? Mọi so sánh cũng đều là khập khiễng, nhưng dù ở góc độ nào, dù là sự việc ra sao? Nhưng nếu có cách hành xử khéo kéo thì hẳn sẽ không có chuyện người lớn làm tổn thương tâm hồn con trẻ.

Vẫn biết các anh làm nhiệm vụ, song giá như hãy đợi cháu chơi hết bản nhạc. 

Giá như hãy nói với người giám hộ cháu ở đó và giá như người lớn, trong đó có người thân của cháu không có cách hành xử nóng vội để rồi lại chính mình gây nên tổn thương cho con. 

Giá như không đọc được những lời cay nghiệt của ai đó cho mình cái quyền tự do ngôn luận trên trang mạng xã hội làm cho sự việc thêm trầm trọng. Giá như...

Phải chăng xã hội ngày một hỗn tạp đang đẩy con người ta trở nên cứng nhắc và vô cảm đến tê liệt mọi dây thần kinh cảm xúc?

Người Việt vốn có truyền thống " Lời nói không mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau". Đó cũng là cách ứng xử có văn hoá từ ngàn đời đã ăn sâu vào máu. Và cái truyền thống ấy cũng đã và đang được nhiều thế hệ người Việt ở Hải ngoại nâng niu, trân trọng và kế thừa. 

Vậy thì tại sao giữa thủ đô, trái tim của cả nước, thành phố được mệnh danh văn minh, thanh lịch - thành phố vì hoà bình lại có chuyện ứng xử tệ hại xảy ra?

Hiện  nay, các nghệ sĩ chuyên nghiệp, với những nhóm nhạc và cả dàn nhạc giao hưởng biểu diễn ở đường phố với mong muốn đem âm nhạc đỉnh cao đến gần hơn với công chúng, nhằm nâng cao trình độ thưởng lãm nghệ thuật của người dân, qua đó cũng thu hút khách du lịch đến với Việt Nam.

Âm nhạc đường phố cũng là cách để sinh viên các trường âm nhạc, trải nghiệm, rèn luyện bản lĩnh sân khấu, có điều kiện giao lưu, học hỏi và chia sẻ kinh nghiệm. Đó là một “sân khấu” có thể có ở bất cứ thời điểm nào, bất cứ nơi nào và công chúng sẽ là những vị giám khảo thẩm định đầu tiên.

>>> Đọc thêm: “Nghệ sĩ đường phố” của người dân Hải Phòng qua đời vì tai nạn giao thông

Bạn nghĩ sao?
Click vào nút dưới đây để bình luận về bài viết này.
Hiển thị nhận xét